Mẹ – nơi bình yên để trở về giữa những ngày xa xứ

Giữa nhịp sống phố thị, đôi khi chỉ một cơn gió thoảng, một mùi đất sau mưa cũng đủ gợi lại cả vùng ký ức cũ. Với nhiều người con đi xa, hạnh phúc không nằm ở điều gì lớn lao, mà bắt đầu từ ý nghĩ vẫn còn một mái nhà nơi quê, vẫn còn mẹ ngồi đó chờ ngày trở lại. Từ cảm giác ấy, câu chuyện về mẹ hiện lên như một “điểm tựa” lặng lẽ, bền bỉ, nơi mọi mệt mỏi có thể đặt xuống khi cánh cửa nhà mở ra.

Ảnh minh họa internet

Những năm đầu vùng kinh tế mới và niềm tin “có đất là có đường sống”

Nhiều gia đình từng rời quê đi lập nghiệp ở vùng kinh tế mới, mang theo vài món đồ giản dị và một niềm tin vào cuộc sống phía trước. Trên nền đất đỏ bazan còn hoang sơ, nắng gắt, gió bụi, người mẹ – vốn xuất thân từ miền Bắc – vẫn giữ được nụ cười. Sự bình thản ấy không phải vì không vất vả, mà bởi bà tin rằng chỉ cần còn đất để bám, gia đình sẽ còn cách để mưu sinh.

Ảnh minh họa internet

Từ niềm tin đơn sơ đó, người mẹ bắt đầu “gieo” đời mình xuống mảnh đất mới, quen dần với mọi khắc nghiệt của thời tiết và thiếu thốn của buổi đầu khai hoang.

Mùa khô đỏ bụi, mùa mưa bùn lầy: mẹ đi qua bằng đôi vai chịu thương chịu khó

Nhịp mưu sinh của mẹ gắn với hai mùa rõ rệt. Mùa khô, bụi đất bám từ tóc đến gấu quần sau mỗi chuyến đi chợ, trở về nhà khi mặt mũi và áo quần như phủ một lớp đỏ quạch. Mùa mưa, đường lầy lội, nhiều đoạn phải dắt xe, bùn bám cao quá gối; có lúc trượt ngã, giỏ hàng đổ ra, nhưng rồi lại đứng dậy, phủi vội và đi tiếp. Những việc ấy lặp lại như một thói quen sinh tồn.

Để nuôi con, người mẹ buôn bán theo mùa, thứ gì bán được là xoay xở: từ dưa, bắp, tiêu, đậu phộng đến bí đỏ. Sau nhà, đàn heo, đàn gà là khoản tích góp. Mỗi lần bán được một lứa vật nuôi, gánh nặng như nhẹ thêm một chút, còn phần dành cho bản thân thì mẹ thường gác lại.

Bếp lửa lúc tinh mơ và nhịp sống của một mái nhà

Có những ký ức không cần lời giải thích vẫn đủ ấm. Đó là cảnh trời còn tối, bếp lửa đã đỏ, tiếng nấu cám, tiếng vật nuôi gọi ăn, tiếng chân người mẹ tất bật trong sân. Đôi bàn tay sạm nắng, chai vì gánh gồng, nhưng khi chạm vào con vẫn dịu dàng như cách mẹ luôn che chở mà không nói nhiều.

Nhiều đứa trẻ từng hỏi mẹ có mệt không, và câu trả lời thường không nằm ở lời than thở, mà ở một nụ cười, một cái xoa đầu, như thể mọi cực nhọc là điều mẹ tự nhận phần mình để con được yên ổn lớn lên.

Ảnh minh họa internet

Khi sống xa quê, điều nhớ nhất lại là những thứ rất bình thường

Lớn lên, rời quê đến nơi phố xá gọn gàng và sạch sẽ, người ta mới thấy nhớ da diết những thứ tưởng như vụn vặt: màu đất đỏ quen thuộc, tiếng máy tuốt lúa ngoài rẫy, mùi khói bếp mỗi chiều. Ký ức ấy không chỉ là hoài niệm, mà là dấu vết của một thời gia đình đã đi qua bằng lao động và tình thương.

Mỗi lần trở về, hình ảnh người mẹ ngồi trước hiên, tóc đã bạc theo gió, kể chuyện vườn tược, hàng xóm, đàn gà mới nở… khiến lòng người con chùng xuống. Những câu chuyện nhỏ ấy lại có sức làm yên lòng, bởi nó xác nhận một điều: nhà vẫn còn, mẹ vẫn còn, nơi trở về vẫn còn.

Ảnh minh họa internet

Nỗi lo rất người và hạnh phúc giản dị mang tên “còn mẹ”

Không ít người từng thoáng nghĩ: nếu một ngày mẹ không còn, sẽ trở về đâu, ai mở cửa đợi, ai hỏi han một bữa cơm, ai giữ lại phần cho con như khi còn bé. Chỉ một ý nghĩ lướt qua cũng đủ làm người ta thấy mình nhỏ lại. Nhưng cũng chính từ đó, hạnh phúc hiện ra rõ ràng hơn: hạnh phúc là khi vẫn còn mẹ để quay về, còn một mái nhà để đặt xuống mệt mỏi, còn một mùa xuân âm thầm trong lòng.

Và với nhiều người con, đi xa đến đâu thì sợi dây ràng buộc vẫn là quê nhà – mảnh đất mẹ đã gửi vào đó tuổi trẻ, sự nhẫn nại và tình thương để con trưởng thành. Chừng nào nơi ấy còn dáng mẹ ngồi chờ, chừng ấy hạnh phúc vẫn có một lối trở về.

Quảng cáo Quảng cáo
Tin khác
Đang tải…
Hết tin